“Tôi không muốn quay lại.” Du Nhiên kiên quyết lắc đầu, ngắt lời anh:
“Trên thế giới, chắc chắn sẽ có một người coi tôi là báu vật trong lòng bàn
tay. Rất có thể, trong ánh mắt người đời, người kia không bằng anh, nhưng
ít ra, người đó sẽ không tổn thương tôi dù chỉ một lần. Vì vậy, tôi muốn tìm
người đó, vì vậy, tôi không thể quay trở lại.”
Khi Du Nhiên nói ra câu nói cuối cùng, Khuất Vân ở phía sau không
tiếp lời, anh chỉ… để mặt mình áp sát lên hõm vai Du Nhiên.
Thật lâu sau, hơi nóng ngưng tụ thành một mảnh ẩm ướt như có như
không…
Từ sau chuyện trong rừng cây, Du Nhiên quyết định, ít nhất một tháng
không để ý tới Tiểu Tân, cô muốn cậu ta hiểu rõ mình đã sai ở chỗ nào.
Thế nhưng, sự thật lại là – Tiểu Tân không để ý đến cô nữa.
Từ đêm đó, Du Nhiên không còn nhìn thấy Tiểu Tân trong trường nữa.
Một tuần đầu tiên, Du Nhiên thầm nguyền rủa cậu ta đêm đó trở về bị
cảm lạnh nửa sống nửa chết.
Một tuần tiếp theo, Du Nhiên bắt đầu hoài nghi liệu Tiểu Tân có bị xe
đụng mất trí nhớ nên lưu lạc dân gian hay không.
Tới tuần thứ ba, cơn giận của Du Nhiên đã tiêu tan toàn bộ, ngược lại,
bắt đầu lo lắng.
Lặng lẽ chạy đi hỏi bạn học của Tiểu Tân, câu trả lời là cậu ta xin nghỉ
ốm thời gian dài.
Du Nhiên không kiềm chế được, đành phải chủ động chạy tới nhà trọ
của Tiểu Tân ngồi chờ, nhưng chờ hai ngày liền vẫn không thấy được một
sợi tóc của Tiểu Tân.