CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 539

Du Nhiên cảm thấy những điều này thật vô nghĩa, liền mang tai nghe ra

nghe nhạc, vùi đầu vào đại nghiệp nghiên cứu sinh của mình.

Cuối cùng, trong giọng hát của Black Eyed Peas, Du Nhiên đã học xong

những từ mới bắt đầu bằng từ H.

Lỗ tai hơi đau, Du Nhiên tháo tai nghe xuống, nhưng phát hiện ra một,

không, là rất nhiều rất nhiều điều kỳ lạ.

Những bạn học xung quanh đang khe khẽ nói nhỏ.

Tuy Khuất Vân đang ở trên bục giảng, phía dưới có vài tiếng thì thầm

mới là chuyện bình thường, nhưng nội dung lần này không phải mấy lời
khen như: “thầy Khuất thật đẹp trai”, “chân thầy Khuất thật dài”, hay
“mông thầy Khuất thật cong” …

Lúc này, nội dung mấy lời thì thầm là: “Thầy Khuất bị ma ám à?!”

Du Nhiên ngẩng đầu, phát hiện ở trên bục giảng, Khuất Vân vẫn đang

nhìn chằm chằm vào máy tính, ngay cả màn hình trình chiếu cũng quên
không kéo xuống.

Cuối cùng, một người nào đó không sợ chết nhỏ giọng nhắc nhở: “Thầy

Khuất, thầy… thầy đã đứng ở trên đó mười phút rồi.”

Khuất Vân giống như vẫn không nghe thấy gì, chỉ nhìn vào máy tính

của mình, không nhúc nhích, đôi mắt kia cũng không chăm chú, dường như
đã rơi vào khoảng không của chính mình, không có điểm đặt chân.

Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nhúc nhích: “Xin lỗi, bài giảng còn chưa

hoàn thành, ngày mai họp nhé.”

Tốc độ lời nói nhanh hơn bình thường nửa nhịp.

Sau đó, anh mặc kệ một phòng đầy người, đi thẳng ra ngoài.