Du Nhiên tay trái chống lên bàn, tay phải che vạt áo, nghiêng đầu đi,
đợi đến khi các lãnh đạo tò mò đủ một phút rồi mới vừa buồn bực, vừa xấu
hổ nói rằng: “Em đoán… thầy hiệu trưởng muốn bao nuôi em.”
Trong một giây đó, lãnh đạo học viện vô cùng muốn cầm lấy hộp mực
bên cạnh ném vào đầu cô sinh viên này.
Ngày ngày ăn rồi ngủ, ngủ rồi đọc sách, ra cửa túi xách đã có Tiểu Tân
cầm giúp, tiêu hao quá ít năng lượng, dần dần, Du Nhiên bắt đầu béo lên.
Khi không mặc nổi chân váy bút chì của năm ngoái nữa, Du Nhiên mới
bất ngờ, hoảng sợ nhận ra bản thân không thể tiếp tục thế này nữa.
Vì vậy, cô đăng kí một lớp học bơi, chiều nào cũng phải đi bơi giảm béo
trong vòng một tiếng.
Nói đến đây, mọi hôm đều có Tiểu Tân đi cùng, nhưng chiều nay Tiểu
Tân phải tham gia một trận đấu bóng rổ, Du Nhiên đành đi một mình.
Đeo kính bơi, kéo bịt tai xuống, Du Nhiên bắt đầu bơi.
Đây là sở thích quái dị của cô - ở dưới nước tha hồ thưởng thức nửa
người dưới của người khác.
Chiều nay thời tiết không tệ, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong bể bơi,
những gợn ánh sáng lăn lăn trong thế giới của nước.
Một thế giới không tiếng động và vô số… cặp đùi.
Có đôi chân tráng kiện như cây cột điện, có đôi chân xù xì như mặc
quần lông, có đôi chân mảnh khảnh như sợi đay, lại có đôi chân đen như
bôi một lớp sô cô la.
Nổi lên mặt nước, hít vài hơi, đổi một phương hướng khác tiếp tục tìm
kiếm.