CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 558

Hai người nói gần không gần, nói xa không xa.

Mấy người ở bộ giáo dục có vẻ biết Khuất Vân là con trai hiệu trưởng,

không keo kiệt mấy lời tán thưởng.

Ý tứ trọng tâm là – hổ phụ vô khuyển tử.

Du Nhiên cảm thấy những lời này rất có vấn đề, Khuất Vân dù có thế

nào cũng không có được gương mặt tròn ủng kia của hiệu trưởng nha.

Để ý đến anh ta làm gì, ăn xong rồi chuồn, Du Nhiên nghĩ như vậy.

Những lúc thế này, rượu là nhất định phải uống, là phái nữ duy nhất,

đồng thời còn làm ra sự tích che mặt chạy trốn, Du Nhiên trở thành mục
tiêu để mọi người cùng nhau đả kích.

Những người này đều đã lăn lộn trên bàn rượu thành quen, mấy câu nói

đã khiến Du Nhiên cảm thấy nếu mình không uống chính là có lỗi với quốc
gia, có lỗi với nhân dân, có lỗi với bố mẹ, có lỗi với mấy con gà trống mỗi
ngày không ngại vất vả cực nhọc gọi cô rời giường, có lỗi với tấm poster
Ngô Ngạn Tổ quyến rũ trên tường.

Nhưng trước giờ Du Nhiên chỉ uống bia, sao chịu được loại hàng hóa

cao cấp này?

Đang lúc định đâm lao đành phải theo lao, Khuất Vân nhận lấy chén

rượu trước mặt cô, ngửa cổ uống cạn.

Lý do là, tửu lượng của sinh viên không tốt, để thầy giáo là anh thay

thế.

Có mở đầu là không thể cứu vãn, mọi người kết thành một mặt trận

thống nhất mà mời rượu anh.

Khuất Vân che trước mặt Du Nhiên, uống hết chén này đến chén khác.