Tiểu Tân lẳng lặng nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng nói: “Em không
muốn tiêu tiền của tôi đúng không?”
Những lời này đã nói đúng tâm sự của Du Nhiên, nhưng cô vẫn che
giấu: “Không phải không muốn, chỉ cảm thấy không cần mua nhiều như
vậy.”
“Không phải em từng dùng sinh hoạt phí của một tháng để mua một
chiếc quần jeans đấy sao?” Tiểu Tân từng làm anh em của Du Nhiên, đối
với quá khứ của cô có thể nói rõ như lòng bàn tay.
Du Nhiên bị hỏi đến á khẩu.
“Em cho rằng tiêu tiền của tôi sẽ khó chịu phải không?”
Giọng nói của Tiểu Tân lớn hơn một chút.
Xung quanh người qua kẻ lại, Du Nhiên không thích cảm giác bị vây
quanh nhìn ngó, liền kéo Tiểu Tân tới một góc trung tâm mua sắm, giải
thích: “Tôi chỉ nghĩ, sinh viên không cần thiết phải mua loại mặt hàng có
giá thế này, dù sao chúng ta chỉ là mấy con sâu gạo…”
Tiểu Tân lạnh lùng ngắt lời cô: “Nguyên nhân thật sự em từ chối tiêu
tiền của tôi là vì tiền của tôi không phải tự tôi kiếm ra, phải không?”
“Tôi không có ý này.” Du Nhiên vội vàng phủ nhận.
“Tiền của Khuất Vân do tự anh ta kiếm, vì vậy em dùng thật yên tâm,
thoải mái, phải không?” Tiểu Tân hỏi.
Du Nhiên bỗng có chút buồn bực: “Chuyện giữa chúng ta không liên
quan đến anh ta, vì sao mỗi lần cãi nhau đều phải kéo anh ta vào?”
“Em thật sự cho rằng anh ta không ở giữa chúng ta sao?” Tiểu Tân hỏi
thẳng vào vấn đề trong lòng Du Nhiên.