Bên kia chỉ nói hai câu, Tiểu Tân lập tức ngắt máy.
Vẻ mặt Tiểu Tân cố gắng làm ra vẻ không quá kích động, nhưng những
chuyển động rất nhỏ trên từng phần cơ thể của cậu ta đang thể hiện điều đó,
không thể nghi ngờ.
“Khuất Vân hỏi… năm phút trước, em gọi cho anh ta là có việc gì?”
Du nhiên không ngờ sự tình lại phát triển như vậy, nhất thời sững sờ
đứng tại chỗ.
“Nói cách khác, khi tôi ở ngoài chờ em, còn em, lại ở trong toilet gọi
cho anh ta… Em cho rằng, hành động như vậy của em còn có thể khiến cho
tôi tin anh ta không đứng giữa chúng ta sao?” Giọng nói của Tiểu Tân khàn
khàn hơn bình thường rất nhiều, giống như đám mây dày có thể đập vụn
trước bão tố.
“Tôi tìm anh ta có việc.” Du Nhiên tìm từ ngữ để giải thích cho suy
đoán của Tiểu Tân, dập tắt lửa giận của cậu ta.
Tiểu Tân im lặng, cậu ta chưa bao giờ im lặng như thế, giống như ngay
cả thở cũng ngừng lại.
“Có thể bình tĩnh nghe tôi giải thích không? ’ Du Nhiên hỏi.
Tiểu Tân cúi đầu phun ra hai chữ: “Có thể.”
Ngay khi trong lòng Du Nhiên thả lỏng một chút, nửa câu sau nặng nề,
lạnh như băng của cậu ta theo tiếng đập điện thoại tiến vào trong tai cô:
“Nhưng không phải hôm nay.”
Toàn thân Du Nhiên giống như bị đóng băng, ngẩn người nhìn mảnh vỡ
điện thoại trên mặt đất, cùng với bóng lưng Tiểu Tân bỏ đi.
Không phải hôm nay, cũng không phải ngày mai, không phải ngày kia.