CHÀNG THIẾU NIÊN - Trang 130

Tôi bước tới đưa tiền cho mẹ tôi. Bà lúng túng như thể sợ chạm vào

tiền. - ôi, tôi không biết đâu.

Tôi không hiểu.

- Nếu mẹ và Liza coi con như đứa con và người anh trong gia đình

thì…

- Ôi mẹ có lỗi với con, Arkady ạ; mẹ rất muốn nói vài chuyện với con

nhưng lại sợ con… - bà nói câu đó với nụ cười rụt rè lấy lòng.

Tôi vẫn không hiểu nên ngắt lời:

- Nhân tiện con hỏi, mẹ có biết hôm nay tòa xử vụ kiện giữa ông

Versilov và Sokolsky hay không, mẹ?

- Ôi, biết! - bà thốt lên, sợ hãi chắp hai tay trước ngực.

- Hôm nay ư? - dì Prutkova rùng mình. - Không thể có chuyện đó, ông

ấy phải nói chứ. Ông ấy có nói với cô hay không, Sofia? - dì quay sang
phía mẹ tôi.

- Ôi không, không nói hôm nay. Em lo sợ suốt cả tuần. Dù thua kiện

cũng không sao, em chỉ mong sao cất được gánh nặng, mọi chuyện lại như
cũ.

- Ngay với mẹ, ông ta cũng không nói! - Tôi kêu lên. - Người gì mà lạ

thế! Một điển hình về sự lạnh nhạt và kiêu ngạo.

- Xử cái gì, xử thế nào? Ai bảo cháu? - Dì Prutkova hỏi dồn tôi - Nói

đi coi.

- Thì ông ta về đó kìa, có lẽ ông ta sẽ kể cho nghe, - tôi nghe tiếng

bước chân của Versilov ngoài hành lang, bèn ngồi xuống bên Liza. Nó thì
thầm với tôi:

- Anh ơi, vì Chúa xin anh hãy thương mẹ, hãy cố chịu đựng Andrei

Petrovich (Versilov)…