CHÂU VIÊN NGỌC ẨN - Trang 267

Kế Diêu đã cởi bỏ y phục ẩm ướt, gặp Tiểu Từ bất thình lình vén màn,

có chút kinh ngạc xấu hổ, thấp giọng nói: “Đem y phục của ta đến đây.”

Tiểu Từ sắc mặt đỏ bừng, buông màn trướng đi lấy y phục qua.

Kế Diêu đổi được y phục, vừa đem vạc giường đóng lại. Vừa quay đầu

đối diện mới ánh mắt tò mò của Tiểu Từ.

Hắn thấp giọng nói: “Trách không được, bên trong cuốn da dê lộ liễu

viết chỗ cất giấu của bảo tàng. Tất cả nhìn qua tựa hồ rất đơn giản. Ngươi
đoán vì sao?”

– “Vì sao?”

– “Bảo tàng cũng không khó tìm, dưới hồ có một cái mật thất, tấm bia

đá khắc chữ chính là cơ quan.”

Tiểu Từ vui vẻ nói: “Ngươi tiến vào? Bên trong có cái gì?”

– “Đích thật có vô số kể vàng bạc châu báu.”

– “Lần sau mang ta đi xem.”

– “Ngươi không thể đi.”

– “Vì sao?”

– “Bên trong còn có bảy người.”

– “Cái gì?”

– “Người chết.”

Tiểu Từ sắc mặt trắng nhợt, kinh sợ.