CHỈ CẦN CÓ ÁNH MẶT TRỜI, TÔI SẼ RỰC RỠ - Trang 364

Tôi vội vàng xông lên chắn trước mặt Đỗ Dực giải thích: “Thật ra anh

ta là...”

“Điện thoại của tôi.” Đỗ Dực chỉ vào chiếc điện thoại trong tay Đàm

Sơ Ý.

Đàm Sơ Ý hiểu ra, lập tức trả điện thoại, thuận miệng nói: “Tôi còn

tưởng anh ăn bình giấm chua nên muốn quyết đấu.”

Đỗ Dực cười khẽ, dùng giọng điệu nói chuyện giữa những người đàn

ông: “Với điều kiện của anh mà qua lại với Chu Du thì có phải quá thiệt
thòi rồi không?”

Vì được khen nên thiện cảm của Đàm Sơ Ý đối với Đỗ Dực lập tức

tăng lên gấp bội, có thể là vì anh ta không tìm được cảm giác ấy khi ở cùng
Tiểu Lạc và Diệp tổng. Đàm Sơ Ý nhìn tôi rồi bất đắc dĩ nhún vai, nói với
Đỗ Dực:

“Không thiệt thòi, vì người nhà tôi còn không bằng cô ấy.”