CHỈ CẦN CÓ ÁNH MẶT TRỜI, TÔI SẼ RỰC RỠ - Trang 368

đứng im tại chỗ, ánh mắt không tự chủ được nhìn xuyên qua, đúng, là
xuyên qua.

“A a a a a.......” Chu Cường vội vàng che lại, tiếng thét thật là chói tai.

Một phút sau, cuối cùng Chu Cường cũng đã quấn lại khăn tắm, chỉ

vào Đỗ Dực: “Cậu nhìn cái gì?”

“Tôi có cần phải nhìn không?” Đỗ Dực lưu manh nhếch mày, nói mờ

ám: “Cậu có, tôi cũng có.”

“Thậm chí còn chất lượng hơn.” Tôi ở bên cạnh bổ sung thêm một

câu.

Chu Cường đỏ mặt vội trốn vào phòng tắm. Đỗ Dực xoay người nhìn

tôi sâu xa, một tay chống lên cửa: “Em nói thế nghĩa là em cũng nhìn
thấy?”