CHỈ NHỚ NGƯỜI THÔI ĐỦ HẾT ĐỜI - Trang 131

Thức.

Hóa vàng...”

[10]

Làm người đọc chấn động tâm can, ngàn lần hơn biểu ngữ, khẩu hiệu.

Hoặc:

“Tháng chạp con đường ngẩn ngơ,

Dãy phố thành tọa độ.

Khu trắng không người ở,

Dòng chữ phấn ghi trên cánh cửa,

Lời thề của người bỏ phố:

Còn một đống gạch, còn trở về nhà cũ!

Sập gụ, tủ chè, sách xưa và bình cổ,

Thí thân cho mất cho còn!”

2

Hoặc nữa:

“Một tháng Chạp,

Cây bàng mồ côi, mùa đông,

Nóc phố mồ côi, mùa đông,

Mảnh trăng mồ côi mùa đông.

Tháng Chạp năm ấy in hình bao mộ phố!”

3