CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 119

- Có gp anh Sơn đâu không?

Chúng tôi biết làm sao mà tr li! Nhưng chúng tôi đoán

ngay là có b đi tên là Sơn đã tng phát trin công tác qua
đây. Không đ
cho người du kích tr tui kia phi thất vng,
chúng tôi tr
li: “Anh Sơn… anh Sơn trước đây à?”. Thế là
Nhấn xoắn lấy và trò chuy
n về anh Sơn đến hết c
đêm hôm ấy.

Hôm sau, chúng tôi t khu du kích bí mt xuống điều

tra quanh đồn Mường Cơi. Cùng đi, có c Nhấn. Ông già
Sênh chống n
ng đưa con mt quãng ra đầu núi.

Đi lần này, vào lúc các lũng li đương tấp np mt mùa

gt mi, li đương sa son chống càn và các t tăng gia li r
nhau đi phát nương mi, như mi năm, theo l thường.

Sau này, mi khi k li chuyn hôm Nhấn đi, Nhấn nói

rằng lúc xuống dốc núi, Nhấn trông thấy Mường Cơi
thấp thoáng d
ưới bóng sương. Nhấn nh đồng rung, nh
làng mc ven chân rng, có ao cá, có đồi chè, có chuồng
l
n. Bấy gi là mt bui sáng, tiếng chim kỳ cuốn dài theo
gió t
các hốc đá còn mù mt sương sm đưa ra. Rồi Nhấn
nh
li c cái đi thm ca m và ca mình, Nhấn muốn
khóc.

Gia khi ấy thì tiếng chim kỳ, tiếng chim kỳ lanh lnh

như tiếng kèn gic phường săn. Nhấn không khóc được.
Nh
ưng t đấy, trong đi chiến đấu ca người b đi, mi
khi nghe trên cánh r
ng, đầu rng nào có tiếng chim kỳ