CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 186

Đến khi làm xong tìm gói cơm, người ta đã ăn hết. Chiều
l
i thi về, lưng cõng bó ci. Em mà ngã thì đành chu cho
bó c
i to đè chết. Em cố không ngã.

T nhà ra suối lấy nước phi xuống mt dốc sâu. Gà

gáy đến sáng bch ch được hai lượt vác. M chồng đeo ba
ống vầu đi vác n
ước. Con dâu mười hai tui, m chồng
cũng khoác cho ba ống vầu to bằng thế.

Em leo, ngã. Lúc dy phi quay xuống, lấy li. Về chm,

m chồng bo:

- Mày làm không bằng ba cơm tao cho ăn!

Gà gáy, m dy làm cơm. Mt lần, đương ng, nghe gà gáy

xói dưới đầu. Trông ra bếp đã thấy m chồng thi la.
Gi
t mình, chy ra. M chồng còn nói:

- Mày trông người ta khó nhc thế này mà bây gi mi

dy à?

T đấy ng say thế nào, lúc m chồng dy cũng c t

nhiên phi dng đng người lên, dy theo. Mt mình sáng
s
m xuống suối lấy nước, lúc ấy tht s. Nhưng nhà còn
s
chi hơn, thế là phi đi.

Xay bắp đến ri cánh tay xong rồi ngồi bóc đu, bóc

đu xong còn băm mt núi c bò, c nga. Có đêm đương
làm, buồn ng
quá ri con dao. M chồng quay sang, quát:
“Mày gi
cách ng à? Đi cõng nước cho tnh mắt ra!”.

Em đng dy, cúi đầu, khoác ba ống vầu. Em va đi va

khóc mt mình.