CHIẾC KHUY ĐỒNG - Trang 64

Ngay sau đó hắn hạ lệnh cho văn phòng làm đầy đủ các giấy tờ cho tôi.

Thắng lợi của buổi nói chuyện này chứng tỏ Ê-din-ghe chả nghi ngờ gì về
bộ mặt thật của Blây cả.

Khi về nhà gặp An-cốp-xcai-a tôi báo tin là sẽ đi ra ngoài thành phố một

buổi.

— Hôm nay tôi rất cần ô tô. Nếu có thể cô giao cho tôi một hôm, tôi hết

lòng cảm tạ cô.

— Sao? Xe của anh thì anh cứ việc dùng thôi. Nhưng anh đi đâu kia

chứ?

Tôi nói cộc lốc:
— Gần đây thôi. Muốn đổi gió một hôm.
Ả nhìn tôi như thôi miên:
— Tôi không thể đi theo anh được sao?
— Không. Chính cô đã bảo Blây cũng không giao cho cô mọi việc bí

mật kia mà.

— Việc này bí mật đến thế kia à?
Tôi hơi lúng túng:
— Biết nói thế nào nhỉ? Tôi cũng không cho là bí mật lắm nhưng người

ta yêu cầu đừng cho cô biết.

Xem chừng trong óc ả vừa nảy ra một dự đoán gì thì phải vì đột nhiên ả

ngồi xuống bên bàn ăn, hai tay chống cằm, mắt vẫn không chịu rời tôi.

— Mong anh nghe tôi - Ả ngập ngừng hình như không biết xưng hô thế

nào cho phải - ... anh Ma-ca-rốp. Tôi không muốn làm khó dễ cho anh. Anh
định chuồn đấy phỏng?

— An-cốp-xcai-a, lần đầu tiên cô hỏi tôi một câu ngớ ngẩn. Nếu tôi định

trốn thì tôi còn báo trước cho cô làm gì - Tôi mỉm cười - Cô đã bị cái tính
thóc mách của đàn bà làm khổ. Tôi đi ra ngoại ô cùng với lão chánh mật
thám Giét-ta-pô cơ mà.

Ả chẹn ngay:
— Thế anh cần gì ô tô?
Tôi cũng chống chế tức khắc: