CHIẾN THẦN - Trang 195

trong gió, cơ thể mảnh mai như thể muốn hòa làm một với bóng đêm huyền
ảo. Mang theo sự quyết tuyệt, cô như chim nhạn giương cánh giữa không
trung, quay đầu, bay thẳng về nơi đại dương sâu thẳm.

“Tướng quân, cô ta chạy mất rồi!” Viên sĩ quan cảnh vệ kinh ngạc thốt

lên. Đại dương bao la, không có điểm tận cùng, sóng gió đủ để phá hủy bất
kì gã người máy khổng lồ nào. Bọn họ chạy trốn về phía đó, chắc chắn sẽ
nhận lấy cái chết.

Minh Hoằng nhìn bóng dáng càng ngày càng xa của cô, chỉ biết ngẩn

người, không hạ lệnh bắn. Song khi hắn nhìn thấy trên mặt biển rộng lớn vô
biên cách đó vài cây số, bóng dáng nhỏ bé ấy dường như đang bị những cơn
sóng dữ trùng trùng bao phủ, trên gương mặt lạnh lùng rốt cuộc cũng dâng
trào sự phẫn nộ.

Cô thà chết chứ không trở lại bên hắn sao?

Chương 20: Nơi đế đô không thể quay về


Tiếng kêu của chim hải âu cùng tiếng sóng biển ầm ì không ngừng dội

thẳng vào tai. Trên bờ cát bị nước biển mặn chát ăn mòn trở nên nhợt nhạt
như tro tàn, ánh mặt trời bỗng trở nên ấm áp mà yên tĩnh.

Trong mông lung, Hứa Mộ Triều cảm thấy lưng mình như bị xé toạc, đau

đớn vô cùng, cơ hồ có thứ gì đó muốn gãy lìa. Đối lập với cảm giác này là
hơi thở ấm áp, ẩm ướt không ngừng truyền tới trên môi.

Hơi thở này của ai vậy? Mang theo vị mằn mặn của nước biển, sạch sẽ

lại dịu dàng.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.