CHÓ DẪN ĐƯỜNG PHIÊU LƯU KÝ - TẬP 1 - Trang 104

- Ghê chưa. – Một con chó lai bẹc-giê kêu ré lên. – Nó có tên hẳn hoi nha!

- Có phải nòi Labrador không? – Con đầu đàn lại hỏi.

- Không nhận ra hay sao mà còn hỏi? – Tôi nghiến răng, gầm gừ.

- Mày làm gì ở đây? – Một con chó nhỏ con, trông rất giống con chó rừng
trong phim hoạt hình Maugli, cất tiếng. Giọng nó cũng rất giống giọng chó
rừng.

- Không được lộn xộn! – Con đầu đàn quát.

- Đâu có, đâu có. – Con “chó rừng” vội thanh minh.

– Em chỉ hỏi nó thôi mà.

- Hỏi không phải là việc của mày. - Con đầu đàn nghiêm giọng rồi quay
sang tôi: - Đây là lãnh thổ của tụi tao. Mày mà xin ăn hoặc sục mõm vào
mấy cái thùng rác thì liệu hồn, chúng tao xé xác ra đấy. Hiểu chưa?

- Tớ thèm vào sục mõm vào thùng rác. Nhà tớ ở gần đây. Tớ và người được
tớ bảo bọc lạc nhau.

- Mày lạc chủ à? - Con đầu đàn lại hỏi.

- Không phải chủ, mà là người được tớ bảo bọc. - Tôi nhấn mạnh. – Tớ là
chó dẫn đường cho một cậu bé mù.

- Gâu, gâu! – Con đầu đàn ngạc nhiên. – Vậy ra mày có học?

- Lại còn phải hỏi! – Tôi hãnh diện trả lời. – Không có học thì ai cho làm
chó dẫn đường?