CHỜ ĐẾN KHI GIÓ ÊM SÓNG LẶNG - Trang 244

Vừa buông tay liền thấy mồ hôi vẩn đục.

Dương Mai: “Anh đi đâu mà mặt đầy tro bụi vậy?”

“Nghĩa trang.”

Dương Mai ngẩn ra một giây, chưa kịp hỏi gì thì Lý Diễm đã lái xe

tới.

Còi ô tô vang lên hai tiếng “bíp bíp”, Lý Diễm híp mắt dò ra nửa cái

đầu, hướng Dương Mai nâng cằm: “Thế nào, lên xe không?”

Dương Mai nhìn Giang Thủy: “Xe anh đỗ ở đâu?”

Giang Thủy chỉ về hướng xa xa.

Dương Mai cũng không nhìn về hướng kia, chỉ lo nắm lấy cánh tay

Giang Thủy kéo đến bên cạnh xe Lý Diễm: “Ngồi xe Lý Diễm đi, ăn cơm
trước rồi lại trở về lái xe.”

Lý Diễm nhìn kính chiếu hậu một cái, Dương Mai cùng Giang Thủy

đồng thời ngồi ở ghế sau, ghế phụ để trống.

“Đi đâu ăn?” Lý Diễm khởi động xe.

Dương Mai nói: “Đến nhà hàng chúng ta thường ăn đi.”

Lý Diễm nhấp môi, qua kính chiếu hậu đưa mắt ra hiệu cho Dương

Mai: “Hỏi anh ấy một chút đi.”

Dương Mai: “Anh ấy nói thế nào cũng được.”

Giang Thủy nghe xong có thâm ý nhìn Dương Mai, Dương Mai ung

dung đón nhận ánh mắt anh.