CHỮ TRINH VÀ ĐỜI NGƯỜI PHỤ NỮ - Trang 123

nhưng không hiểu sao chàng lại dừng lại cất tiếng hỏi nàng. Trinh Trinh
ngẩng đầu dậy bối rối lau khô dòng nước mắt.

- Dạ … em …à …không …

Khải thọc tay vào túi, nhíu mày hỏi gằn:
- Tại sao cô lại khóc, căn nhà này ngột ngạc khó chịu cho cô lắm à? Hay

là cô đang khóc oán hận tôi?

Trinh Trinh bậm môi lắc đầu:

- Không, em không nghỉ vậy, anh chẳng có gì để mà em phải oán hận anh.
Khải cười khẩy:
- Vậy thì tốt.

Vừa bước chân lên lầu, chàng chợt nhớ liền quay lại hỏi:
- Má và em Trang của tôi đi đâu vắng rồi?
- Đa … dạ …

Trinh Trinh sợ hãi cúi đầu không biết nói sao, trống ngực đập vang trong

lồng ngực.

- Má và en Trang tôi đi đâu rồi hả cô?
- Dạ… dạ ….

Trinh Trinh không hiểu mình nên nói dối hay nói thật nên cứ ngần ngừ.

Khải nổi nóng bước lại gần nàng:

- Tại sao cô không trả lời tôi? Tôi hỏi má và em Trang của tôi đâu?
- Dạ …dạ …

Trinh Trinh đành phải nói thật:
- Dạ, má và en Trang đi kiếm anh rồi.
Lê Khải ngạc nhiên:

- Đi kiếm tôi? Nhưng họ biết tôi ở đâu mà kiếm?
Đầu nàng cúi gằm hơn:
- Dạ, em nghe họ nói là đến hiệu thuốc ngoài giờ của anh ơ/ đường Duy

Tân, để xem chỗ làm ăn buôn bán của anh.