CHÚA SẼ PHÙ HỘ EM - Trang 285

Cô kĩ nữ ban nãy đã chỉnh đốn lại trang phục và bê một chậu nước nóng

tới. Tôi đờ đẫn nhìn cô ta, thực ra cô gái này chưa quá hai mươi tuổi, ngực
tấn công mông phòng thủ, dáng vẻ đầy khêu ngợi.

“Tôi hơi sợ.” Tôi nói một câu không đầu không cuối.

Cô gái quay sang nhìn tôi, tôi chuyển sang nói tiếng Pashtun: “Cũng

không hẳn là sợ, mà là bất an… không không, cũng không phải là bất an…”
Tôi khổ sở tìm kiếm một từ thích hợp, nghĩ mãi mà không ra.

Cô gái vẫn tròn mắt nhìn tôi. Tôi lại nói: “Tôi biết cô không hiểu tôi

đang nói gì, nếu cô hiểu được chắc tôi cũng sẽ không nói, nhưng…” Nói rồi
tôi cúi đầu nhìn tay mình, vần vò không yên, nhưng tôi cần được tâm sự, ở
một nơi không người thân thích, tôi cảm thấy thật bơ vơ.

Lâm và Muri mãi vẫn chưa về, đợi cô gái đi rồi, tôi mới lén bò tới bên

cửa, nhìn ra ngoài để xem Lâm đã đi đâu, ban nãy hình như anh đi về
hướng cầu thang. Tôi lại lượn qua lượn lại trong phòng như con thoi một
hồi, sau đó quyết định ra ngoài tìm anh. Ngoài cửa có người canh gác,
nhưng người này khác hộ vệ của Hassan, anh ta ở đây để bảo vệ tôi, thế nên
chỉ nhìn chằm chằm ra phía ngoài. Tôi men theo góc tường, chuồn ra ngoài,
thời gian vừa qua, phải chạy trốn nhiều tới mức thân thủ của tôi nhanh nhẹn
một cách khác thường.

Tôi tránh được ánh mắt của hộ vệ nhưng lại không tránh được ánh mắt

của những người tạp vụ trong kĩ viện, đương nhiên cũng bao gồm cả kĩ nữ
và khách làng chơi. Tầng này có khá nhiều phòng, hiệu quả cách âm của
các phòng không được tốt lắm, bên trong vọng ra đủ loại âm thanh hỗn tạp.
Mặt tôi đỏ bừng, ban nãy tôi và Lâm như vậy… bên ngoài cũng nghe thấy
cả sao?

Đột nhiên cánh cửa ở bên kia hành lang bị gió thổi tung, tôi thấy một

người phụ nữ ngực to như hai quả bưởi đang ưỡn ẹo trước một người đàn

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.