CHÚA SẼ PHÙ HỘ EM
CHÚA SẼ PHÙ HỘ EM
Cố Khúc
Cố Khúc
www.dtv-ebook.com
www.dtv-ebook.com
Chương 17: Oan Gia Ngõ Hẹp
Chương 17: Oan Gia Ngõ Hẹp
Ở những khu chung cư cũ của Hà Nội, tất cả các gia đình đều muốn
nhanh nhanh chóng chóng tống khứ các hộp giày, thùng các tông, két nước
ngọt rỗng ra bên ngoài, hòng thêm được chút diện tích ít ỏi cho căn nhà,
khiến cho cầu thang chung ngày càng trở nên chật hẹp. Tôi có phần lo lắng
đống đồ trên tay mình sẽ va phải người đó, bèn nói: “Xin lỗi, cho tôi đi nhờ
một chút.”
Người đó đứng thẳng dậy, quay đầu lại. Tôi đột nhiên thấy biết ơn đống
tài liệu trên tay mình, vì đã dựng lên một tấm bình phong ngăn cách tôi và
người hàng xóm trẻ này.
Ánh mắt của anh dừng lại trên tay tôi, anh nhíu mày, hỏi: “Vết thương
trên tay em khỏi hẳn chưa, sao cầm nhiều đồ thế?”
Khi tôi định thần lại được, bát canh đậu phụ đã bị đổ, may mà cốc giấy
nhẹ, trời cũng rất lạnh, nên dù bị canh đổ lên người, tôi cũng không có bất
kì cảm giác gì cả, chỉ có điều trông vô cùng lôi thôi lếch thếch, lại còn phải
gắng hết sức để giả vờ bình tĩnh nữa, giống như ngày hôm đó, trên sân
thượng của kĩ viện ở Changga, lúc anh đuổi tôi đi.
Lâm chìa tay ra, như thể muốn đỡ tôi. Tôi vội xua tay, nói: “Không sao.”
Tôi quên mất ngoài canh đậu phụ, trên tay tôi còn có một túi táo. Vừa xua
tay, chỗ táo trong túi rơi cả ra ngoài, lăn lông lốc khắp nền đất, có mấy quả
va vào đống đồ linh tinh chất đống bên tường, phát ra tiếng động rất lớn.