cưỡi ngựa đi qua mái vòm, cánh cổng đã lặng lẽ khép lại, tôi bỗng cảm thấy
sợ hãi dù chẳng có lý do chính đáng nào.
“Tôi cưỡi ngựa đến tận chân tháp Orthanc, và bước lên cầu thang của
Saruman; ông ta gặp tôi ở đó và đưa tôi lên phòng mình tít bên trên. Tôi
thấy ông ta có đeo một chiếc nhẫn trên ngón tay.
“ ‘Vậy là ông đã đến, Gandalf,’ ông ta nói với tôi một cách trang trọng;
nhưng dường như trong mắt lóe lên tia sáng như thể trong tim đang ẩn chứa
một tiếng cười lạnh lẽo.
“ ‘Phải, tôi đã đến,’ tôi nói. ‘Tôi đến để nhờ ngài trợ giúp, thưa Saruman
Áo Trắng.’ Và danh hiệu đó có vẻ đã khiến ông ta phật lòng.
“ ‘Thật vậy sao, Gandalf Áo Xám!’ ông ta chế giễu, ‘Nhờ trợ giúp sao?
Thật hiếm khi được nghe chuyện Gandalf Áo Xám phải tìm kiếm trợ giúp,
một người vốn khôn ngoan, thông thái như vậy, đi khắp các vùng đất và
đích thân can dự vào mọi vấn đề, bất kể nó có liên quan gì đến mình hay
không.’
“Tôi nhìn ông ta lòng đầy băn khoăn. ‘Nhưng nếu tôi không bị lừa dối,’
tôi nói, ‘mọi việc giờ đây đang vận động nên cần phải tập hợp sức mạnh
của tất cả chúng ta.’
“ ‘Có lẽ vậy,’ ông ta nói, ‘thế nhưng giờ mới nghĩ vậy là muộn rồi. Ta tự
hỏi ông đã giấu ta, người đứng đầu Hội Đồng, chuyện tày đình này được
bao lâu rồi? Điều gì đã khiến giờ đây ông phải rời khỏi chỗ ẩn náu ở
Quận?’
“ ‘Bộ Chín lại bắt đầu tung hoành,’ tôi trả lời. ‘Chúng đã vượt Sông Cả.
Radagast đã báo cho tôi như vậy.’
“ ‘Radagast Áo Nâu!’ Saruman cười phá lên, chẳng thèm che giấu sự
miệt thị thêm nữa. ‘Radagast Dạy Chim! Radagast Chất Phác! Radagast