CHÚA TỂ NHỮNG CHIẾC NHẪN: ĐOÀN HỘ NHẪN (QUYỂN 1) - Trang 437

CHIẾC NHẪN LÊN ĐƯỜNG NAM TIẾN

Muộn hơn một chút ngày hôm đó, nhóm Hobbit tổ chức một cuộc họp

nội bộ tại phòng Bilbo. Merry và Pippin đã phẫn nộ khi nghe tin Sam đã lẻn
vào cuộc họp Hội Đồng, sau đó lại còn được chọn làm bạn đồng hành cùng
Frodo.

“Thật là bất công quá thể,” Pippin kêu la. “Thay vì tống cổ cậu ta ra

ngoài, rồi xích cậu ta lại một chỗ, Elrond lại đi thưởng cho thói táo tợn của
cậu ta!”

“Thưởng sao!” Frodo nói. “Anh còn chưa tưởng tượng ra được hình

phạt nào nghiêm khắc hơn thế. Em nói mà không chịu suy nghĩ: bị đày vào
cuộc hành trình vô vọng này mà được gọi là thưởng sao? Mới hôm qua anh
còn mơ thấy mình xong việc rồi, và anh có thể nghỉ ngơi tại đây, thật lâu,
mà cũng có thể là mãi mãi.”

“Em chẳng kinh ngạc đâu,” Merry lên tiếng, “và em cũng mong anh

được như thế. Nhưng bọn em đang ghen với Sam, chứ không phải với anh.
Nếu anh phải ra đi, thì sẽ là hình phạt cho bất cứ ai trong số bọn em nếu bị
bỏ lại, kể cả là ở Thung Đáy Khe này. Bọn em đã cùng anh đi một chặng
đường dài, vượt qua nhiều vất vả thế cơ mà. Bọn em muốn được đi tiếp.”

“Em chính là có ý đó,” Pippin nói. “Hobbit chúng ta phải đoàn kết và

chúng ta sẽ như thế. Em sẽ đi, trừ phi người ta xích em lại. Phải có ai đó
thông minh ở trong đoàn chứ.”

“Nếu vậy thì hiển nhiên cậu sẽ không được chọn rồi, Peregin Took!”

Gandalf vừa nói vừa nhìn vào qua ô cửa sổ sát nền nhà. “Mà các cháu đang
lo lắng không cần thiết đấy. Vẫn chưa hề có quyết định nào cả.”