CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 346

Không ngờ, Lạc Thiếu Tuấn nhìn cô, lại cười tươi:

- Đó không phải lỗi của em, có gì mà phải xin lôi.

Cô chợt thấy nhẹ cả mình:

- Anh thật sự không giận chứ?

Lạc Thiếu Tuấn lắc đầu:

- Nói rõ ràng ra là được rồi, anh cứ nghĩ rằng… – Anh ngừng lại đổi

chủ đề – Chúng mình uống cà-phê mau đi, em ướt hết rồi, phái uống nóng
mới được.

- Dạ! – Xán Xán cảm động, thì ra mình thật nhỏ nhen, Lạc

Thiếu Tuấn chẳng giận chút nào.

- Em chỉ cần một cappuccino thôi ạ.

- Xán Xán e thẹn cười.

- Cà phê đặc biệt của Italia.

- Anh uống loại đắng vậy sao?

- Xán Xán ngạc nhiên nhìn Thiếu Tuấn, cô cứ nghĩ rằng đàn ông thì

háo ngọt cơ.

Lạc Thiếu Tuấn bật cười:

- Anh không quen uống ngọt.

Thì ra là vậy! Xán Xán chợt nhớ đến Triệu Noãn Noãn, anh cũng thích

nhất là cà-phê cappuccino với những bọt sữa nổi bồng bềnh.