CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 388

- Hôm nay sao em về sớm thế?

- Em hơi khó chịu nên xin nghỉ…

- Cái gì!? – Triệu Noãn Noãn giật mình, vội vàng nâng vai cô, nhìn

khắp lượt – Khó chịu ở đâu? Ốm rồi hả? Để anh đưa em đi bệnh viện.

- Không nghiêm trọng thế đâu! – Xán xán vội xua tay, vừa vẫy tay vết

thương chà xát vào cánh tay Triệu Noãn Noãn, làm cô đau đến rên rỉ.

- Tay em sao thê? – Triệu Noãn Noãn cầm ngay lấy tay cô trong khi cô

đang định rụt tay lại. Anh nhìn thấy vết thưong trên cánh tay. Xán Xán, có
chuyện gì?

- Em . – Cô chợt cảm thấy như làm việc xấu bị bắt quả tang -

Em không cẩn thận bị ngã…

- Sao không cẩn thận thế được! – Rõ ràng là trách cứ nhưng đầy xót

xa.

- Em cũng không biết…

- Sao em lại vụng về để thành ra thế này? – Người gì mà ngã thế nào

cũng không biết. Thật là…

- Em xin lỗi mà…

Trông bộ dạng vô tội của cô, anh không giận nổi, đành nói:

- Thôi nào, em duỗi tay ra đi, anh băng thuốc cho.

Một lát sau, anh hối hả mang túi thuốc tới, lấy ra một chai thuốc nước.

- Duỗi tay ra.