CHUỖI TRÀNG HẠT - Trang 190

- Vâng, - Đan đáp, - người ta nói với tôi anh ra đây nên tôi đến tìm anh.

Simxân rút lui, còn lại hai người trên bìa rừng.

- Chỉ có mình anh thôi chứ? - Đan hỏi. - Hình như tôi có nghe thấy

những tiếng nói.

- Đúng đấy, tôi có nói chuyện với một cô thôn nữ.

- Cô ấy người thế nào?

- Một cô gái mập mạp, có vẻ dễ thông cảm.

- Tôi biết cô ấy, đó là con gái lớn người làm vườn của tôi. Cô ta nặng

gánh gia đình, tội nghiệp!

- Vâng, tôi có nhận thấy thế. Anh có bằng lòng ngồi xuống cái thân cây

này không? Anh có hình dung được phong cảnh không?

- Có, tôi biết quá rõ, nhưng tôi rất lo sợ thấy từng hình ảnh một cứ dần

dần phai mời đi trong trí óc tôi, trừ có một cái.

- Cái nào vậy?

- Bộ mặt Nàng.

- A, anh bạn! Tôi không quên là hôm nay tôi sẽ nói cho anh biết ý kiến

của tôi về câu chuyện anh tâm sự với tôi hôm qua. Tôi đã nghiêm chỉnh suy
nghĩ về vấn đề đó rồi. Chúng ta nói chuyện với nhau ở đây rất tốt.