CHUÔNG GIÓ QUYỂN 2 - CĂN TU - Trang 185

Âm thanh vọng từ xa lại gần, Thần Côn chạy vọt vào, đến cách

họ hai bước chân thì dừng lại, sau khi thở hổn hển, tầm mắt rơi

vào người Nhạc Phong: “Tiểu Phong Phong, chuyện này phải trách

cậu.”

Nhạc Phong tức quá hóa cười: “Lại trách tôi, làm sao nữa? Ra

cửa bị xe tông hay là bị chó cắn? Chuyện to bằng cái rắm cũng

đều tại tôi cả phải không? Ông đây không liên can, ai thích dây thì

dây!”