CHUYỆN CHÀNG NÀNG - Trang 172

- Nhưng lần này cô ấy ở nước mình, đó là chuyện hoàn toàn khác.

- Cô là phụ nữ, hẳn cô thạo hơn tôi trong việc đọc ra ẩn ý bên dưới lời lẽ

trong thư. Vậy cô ấy yêu tôi hay là không yêu tôi?

- Tôi dám chắc là cô ấy yêu anh.

- Tại sao cô ấy không viết ra, chuyện đó khó thú nhận đến vậy sao?

- Khi tính cách người ta vốn kín đáo thì đúng là như vậy đấy.

- Khi yêu một người đàn ông thì cô không thổ lộ tình cảm của mình cho

anh ta biết hay sao?

- Không nhất thiết.

- Điều gì ngăn cản cô nào?

- Nỗi sợ, Mia đáp.

- Sợ gì kia?

- Sợ mình làm đối phương sợ.

- Sao mà toàn bộ chuyện này phức tạp đến thế! Vậy thì cần phải làm gì

đây, nói hay không nói khi ta yêu ai đó?

- Cần phải chờ đợi một chút.

- Chờ đợi gì kia, chờ cho đến lúc quá muộn sao?

- Chờ cho nó đừng quá sớm.

- Và làm cách nào để biết đã đến thời điểm tiết lộ sự thật?

- Khi ta cảm thấy yên lòng, tôi cho là thế.

- Cô đã cảm thấy yên lòng rồi sao?

- Đúng vậy, tôi từng có cảm giác đó.

- Và cô đã thổ lộ với anh ta là cô yêu anh ta.

- Tôi cũng từng làm thế.