CHUYỆN NHÀ QUÊ - Trang 68

ngoạm hắn nghe chưa, hắn mềm dần như bún, he he rứa là xong om. Mình
nói ngoạm chỗ mô, anh nói chỗ hắn đi đái đó, thằng ngu. Mình nhăn răng
cười, nói tởm tởm, anh ni tởm gớm bay. Anh đá đít mình, nói ngu, mi đúng
là đồ con nít. Từ đó hễ gặp cô mình đều tưởng tượng anh Đom ngoạm cô
thế nào. Nghĩ mãi không ra tại sao anh Đom ngoạm thì cô mềm dần như
bún. Hi hi.

Một hôm đi học về thấy cô Lý ngồi bó gối dựa tường gạch, nước mắt hai

hàng. Chắc ba cô vừa đánh cô. Hôm trước ba cô cầm dao rượt đuổi anh
Đom, anh bỏ chạy vào rừng, chạy vòng vèo khiến ba cô đuổi đứt hơi. Anh
lừa ba cô chạy vào khu rừng người ta hay bẫy heo. Ba cô sập bẫy, treo lủng
lẳng suốt ngày trong rừng. May có người nghe tiếng kêu cứu không ông
chết không ai biết.

Mình hỏi anh Đom, nói răng ba cô Lý ghét anh. Anh cốc đầu mình phát,

nói thằng ni tò mò tọc mạch gớm. Mình túm áo anh, nói kể đi kể đi. Anh
nói cả nhà con Lý căm thù nhà tau như căm thù đế quốc Mỹ, nghe chưa.
Mình hỏi răng căm thù. Anh nói xưa ba con Lý tố cáo ba tau tham ô ba tạ
thóc, ba tau trả thù bằng cách rặp cho được vợ ông ta, nghe chưa. Nay ông
ta lên trường sư phạm tố cáo tao ăn cắp mít nhà ông, tao trả thù bằng cách
rặp cho được con gái ông ta, nghe chưa. Anh ngửa cổ cười he he he, nói rứa
đo rứa đo.

Tất nhiên mình không dám kể chuyện này với cô Lý. Thấy cô khóc,

mình cũng thương nhưng chẳng biết nói gì, không lẽ bảo cô bỏ quách anh
Đom cho xong. Bỗng cô vùng dậy lao đầu đập tường liên tục, đập đến tóe
máu đầu, vừa đập vừa hét chết đi cho rồi! Chết đi cho rồi! Mình sợ quá ôm
lấy cô, khóc nói cô ơi đừng chết! Cô ơi đừng chết! Cô ôm đầu hét rất to, nói
không, cô phải chết thôi, không ai cho cô sống đâu!

Mình nói với anh Đom, nói anh thôi yêu cô Lý đi cho rồi, tội cô lắm.

Anh Đom cười, nói tại hắn yêu tau chớ, tau rặp được rồi, hắn bỏ càng khỏe
xác tau. Tối mình về tìm cách đọc trộm nhật kí cô, cô viết dài hàng chục
trang. Bây giờ chẳng nhớ gì, chỉ nhớ câu: Đom ơi em không thể sống thiếu
anh! Đom ơi là Đom ơi. Đom Đom Đom Đom…