CHUYỆN NHÀ QUÊ - Trang 69

Mình chạy tìm anh Đom, nói cô Lý nói không thể sống thiếu anh. Anh

cười cái hậc, nói đàn bà con mô nỏ rứa, lẹo phát là dính như keo... Mình
không hiểu lắm, chỉ biết cô Lý coi anh Đom như người tình lý tưởng trong
khi anh chẳng mấy quan tâm, chỉ kể chuyện làm tình với cô, đè cô ra sao,
ngoạm cô thế nào và cười he he he.

Cô Lý thức trắng mấy đêm liền, rồi bỏ trốn, rủ cả anh Đom cùng đi.

Thầy hiệu trưởng nói nhất định trốn vô rừng và huy động cả trường đi tìm.
Mình vừa đi vừa gọi, nói anh Đom ơi anh Đom trốn mô ra đi, tụi em đói
lắm rồi. Ba cô Lý cầm dao lùng sục khắp rừng, nói cha tổ mi vơ Đom, bắt
được tau chặt mi ra ba khúc. Chuyện này ầm ĩ khắp thung lũng.

Cuối cùng cô Lý và anh Đom cũng trở về. Cô Lý xanh như que củi, nằm

ốm cả tháng trời, chỉ còn da bọc xương. Hết ốm thì bị chuyển trường,
không đuổi dạy, chỉ chuyển trường thực tập thôi. Mình hỏi anh Đom, nói cô
Lý với anh trốn mô, sao tự nhiên bỏ về? Anh Đom nói chui vô hang Dơi
chớ mô, ăn hết đồ ăn mang theo thì về chớ răng. Anh nói cô Lý mang theo
bánh bích qui, thịt heo rừng nướng, xôi cả bọc to, ăn đã thôi. Anh khoa
chân múa tay, nói chưa khi mô tau được ăn no như rứa, ngày sáu bữa, cơm
no bò cưỡi ngày sáu phát, sướng cực, sướng cực. Anh lại ngửa cổ cười he
he.

Bỗng cái miệng anh dần ngậm lại, cô Lý như mọc dưới đất lên, nói anh

vừa nói chi, nói lại nghe coi. Anh cười nhăn nhở, nói chi mô nói chi mô. Cô
cho anh một tát nảy đom đóm rồi bỏ đi, đi mãi không thấy cô trở lại. Người
ta bảo cô Lý ra suối Tranh tự vẫn nhưng không ai tìm ra xác.