CHUYỆN TÌNH CỦA MẸ - Trang 427

Nàng quay mặt lại, nói:

- Chiếc xe rờ-moóc làm nơi ăn ngủ?

Chàng tưởng một lần nữa nàng lại chỉnh chàng.

- Đồng ý, thưa bà giáo sư. Chiếc rờ-moóc làm nơi ăn ngủ. Em luôn luôn

biết tất cả hơn những người khác, vì vậy em phải không trở thành y sĩ hay
luật sư, mà nên phải là nhà giáo.

- Quả thật anh muốn nói anh sẽ để lại cho em chiếc xe rờ-moóc hay sao?

- Chắc chắn là như thế. Em nghe anh nói đây, anh định kéo nó đi theo là

vì em, nhưng nếu em không đi theo anh thì anh sẽ ở chung với bốn anh kia
tiện hơn.

- Anh có thể bán nó đi.

- Cái gì? Cái đống sắt cũ này à? Ai mà thèm mua!

Nàng chỉ do dự một chút rồi nói:

- Em có chút ít tiền đây. Em đã tìm được khi em đến Shrove. Số tiền này

là của Eve, nhưng chắc chắn bà muốn em lấy đi.

- Em đã không nói gì với anh về chuyện đó. Vì sao em không nói gì với

anh hết thế?

- Bởi vì em là đồ khốn nạn - hay bởi vì em tưởng anh là đồ khốn nạn.

Bây giờ anh đừng giận em nữa! Số tiền này nhiều lắm, hơn một ngàn li-vơ.