CÔ BÉ, EM THUA RỒI - Trang 288

chưa từng thấy anh ta giống như hôm nay một thân áo ngắn veston chỉnh tề,
chân đi ủng quân nhân hiên ngang mạnh mẽ. Nếu là trước đây kiểu gì cô
cũng sẽ thưởng thức một phen, nhưng bây giờ cô chỉ muốn xé nát săc mặt
cợt nhả của anh ta.

“Nếu hiện tại tôi có súng nhất định sẽ bắn chết anh!” Trông vẻ cắn răng

nghiến lợi của cô, Lôi Khải cũng không sợ chết đi tới ngồi xuống đất bên
cạnh cô, trong mắt không che được vẻ mệt mỏi. “Thật là ở lâu cùng Eric,
trở nên bạo lực như vậy, tôi là người theo chủ nghĩa hòa bình.”

Thấy cô muốn phát tác, Lôi Khải khéo léo nói sang chuyện khác. “Tôi bị

cô cho gọi liền buông chuyện bên kia xuống chạy về đây, nữ vương đại
nhân có chuyện gì phân phó xin nói rõ.”

Lôi Khải là người đàn ông biết điều, anh ta không hỏi vì sao bỗng nhiên

cô lại từ Canada trở về, càng sẽ không tìm tòi nghiên cứu vẻ thất vọng chợt
lóe lên trong mắt cô.

Du Nguyệt Như cắn môi, một lúc lâu sau mới mở miệng. “Lôi Khải, anh

nợ tôi, bây giờ tôi sẽ cho anh cơ hội trả nợ.”

“Muôn lần chết không chối từ, tuyệt đối không từ chối.” Lôi Khải cười

trầm thấp, luôn miệng đồng ý. Không nói đến chuyện hhi đó vì Lâm Thất
Thất, không để ý tới nguyện vọng của cô giao cô lại cho Thi Dạ Diễm. Anh
ta thưởng thức một Du Nguyệt Như độc lập biết rõ đạo lý, thời gian qua lại
cũng coi như vui vẻ, nếu cô mở miệng, anh ta không có lý do cự tuyệt.

Nghe cô nói xong chuyện muốn anh ta giúp một tay thì anh ta chỉ có

cảm giác rốt cuộc mình đã tạo ra cái tội gì, gặp gỡ một đôi nam nữ khó trị
như vậy. Du Nguyệt Như thấy anh ta lộ ra vẻ mặt khó xử, lập tức sa sầm nét
mặt. “Anh vừa mới nói muốn lần chết không chối từ, tuyệt đối không từ
chối!”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.