CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 236

“Cho tụi nó thấy quyền lực!”

“Bẻ ngón tay tụi nó.”

“Làm nát đầu tụi nó.”

“Bóp chết thằng chụp hình.”

“Rồi bỏ xác nó ngoài đường.”

“Cho chim ăn.”

“Tội chế giễu đảng chúng ta.”

“Quyền lực chúng ta.”

“Lãnh tụ chúng ta.”

Tiếng hô của chúng tăng dần. Tiếng chân chúng thành ra tiếng nói,
một tiếng rồi nhân lên nhiều như lửa. Người chết trở dậy bên dưới sức
nặng những bước chân đó, bên dưới tiếng nói đó, bên dưới ý định đó.
Tôi va đầu vào cái gì cứng cứng, cào cấu tìm đường qua lớp gỉ sét
lởm chởm, rồi khám phá ra mình đã đến được an toàn chỗ chiếc xe tải
cháy. Tôi trốn vào ghế tài xế, ngồi nhìn đêm của ký ức kinh hoàng,
màn kịch của người sống chỉ có người chết mới hiểu được.

Tôi chẳng thấy được gì. Nhưng từ phía bên kia đường, tôi nghe thấy
tiếng gọi, ban đầu nhỏ, sau đó lớn hơn với sự lo lắng não nề: “Azaro!
Azaro! Con ở đâu?” Đó là mẹ.

“Azaro! Azaro!”

Rồi yên lặng. Trong giờ phút thơ ấu của bóng đêm, tôi lắng nghe
tiếng mẹ chờ mình hồi đáp. Nhưng bóng tối và gió làm tiêu tan hi

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.