CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 238

Người chết chậm rãi đánh thức giấc ngủ của con đường đã ngả
nghiêng vì bạo lực. Họ nhảy lộn nhào cùng giấc mơ chính trị ở giữa
đàn ông, đàn bà và trẻ nhỏ. Tôi nghe vài giọng không sợ hãi đang
phát ra lời kêu gọi tập hợp mới. Rồi tôi nghe tiếng đe dọa. Tôi nghe
tiếng la hét sáng ngời sự phản kháng, tiếng chân chạy vào đêm, lưỡi
dao sáng lóe trên từng thân thể rắn chắc, những khuôn ngực sơn chất
chì thiếc bị hạ gục, và phụ nữ với những cối giã khoai đang giã vào
những cái bóng. Tôi nghe đám đàn ông khỏe mạnh đó hoang mang
với cơn gió biến động, các giọng trầm kêu gào tên những vị thần cứng
cỏi. Tôi hiểu ra địch thủ đang bị đẩy lùi. Người trong khu nhà anh phó
nhòm là đội tiên phong. Người chết hiếu kỳ ở bên phe người vô tội.
Những giọng nói mà tôi biết gào lên đầy can đảm: “Đánh lại chúng!”

“Chiến đấu cho tự do của bạn!”

“Ném đá chúng.”

“Chúng mang sữa đầu độc chúng ta.”

“Với lại ngôn từ.”

“Với lời hứa.”

“Rồi chúng muốn thống trị đất nước chúng ta!”

“Cuộc sống chúng ta!”

“Rồi giờ tấn công chúng ta!”

“Ở con đường của chúng ta!”

“Chiến đấu không sợ hãi!” Những con rựa bùng lên thành ngọn lửa.
Lời hô hoán đảo ngược lại âm tiết. Lời nguyền vỡ nát dưới hàm răng

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.