CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 239

đêm sắc nhọn. Địch thủ cố gắng cuộc tập hợp liều lĩnh cuối cùng. “Đổ
xăng lên căn nhà!”

“Đốt nó!”

“Đốt luôn thằng chụp hình!”

“Đốt luôn thằng Azaro!” Tôi run rẩy trong xe. Ai đó phóng mạnh cây
củi cháy vào khu nhà anh phó nhòm.

Người chết chụp lấy rồi ăn luôn lửa. Ai đó lại ném cây củi cháy khác
lên không trung. Nó đáp xuống cái xe, thổi xèo xèo trên nóc. Có gì đó
bò lên chân tôi. Khói ở một bên cửa sổ tạt vào. Cái xe còn sống động
với mấy con nhện và sâu. Tôi bắt đầu ra khỏi xe. Tôi thò đầu ra cửa
sổ khác, thì nghe tiếng mìn nổ lớn đinh tai trong khu nhà của anh phó
nhòm. Sau vụ nổ là sự tĩnh lặng hoàn toàn. Gió rít qua tiếng ồn.

Rồi bóng người, tiếng chân, những thân thể xanh lục, bầy báo hùng
mạnh, là kẻ gieo rắc thảm họa, kẻ phóng hỏa, kẻ đánh thức người chết
và là kẻ hung hăng với giấc ngủ, tất cả trở thành những tiếng chân
trốn chạy tán loạn vì gió và tiếng nổ quá lớn. Những bức tường đen
của thân thể chúng đã tan rã. Giọng chúng không còn đe dọa nữa, mà
tràn đầy kinh hãi.

Một tiếng súng ngắn khác, không nhắm vào bất kỳ hướng đặc trưng
nào, nổ vang trong không trung, như thể một vì sao đã bị nổ tung trên
đường phố, làm cuộc trốn chạy thêm loạn xạ tuyệt vọng. Tôi nghe
được tiếng chúng té vào nhau, chạy trong nỗi kinh khiếp với chính
hành động chúng gây ra, va vào chính bóng của chúng, vào những
thân thể chói rực trong màn tối. Tôi nghe được tiếng chúng gào thét
tên mẹ, gọi vợ, tự hỏi ai sẽ chăm sóc con cái chúng, cũng như lúc bị
người vô tội đập chai lọ vào đầu, như lúc những người đàn ông của
con đường trút trận đánh quyết định bằng gậy vào hiệu lệnh thu quân

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.