CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 249

“Chúng cũng có thể ăn ngay bây giờ. Nhưng cũng không chắc

lắm.”

“Về cái gì chứ?”

“Về cái đói của chúng.” Tôi lại lắng nghe. “Nhưng anh biết một chất
độc giết được chúng. Loại xịn nhất. Để anh mang cho một ít.” Chuột
ngừng ăn.

“Chúng nghe được mình đó,” tôi nói.

“Tốt.” anh đứng lên. “Anh đau đầu quá. Đưa anh xuống sân sau đi.
Anh muốn rửa hết máu.” Tôi ra sau với anh. Gió quét mạnh qua lối
đi. Ban đầu trời quá tối, tôi tưởng quần áo trên dây là đám đàn ông
đeo kiếng đen, nhưng gió làm chúng vỗ phần phật rồi tôi quen với
bóng tối. Anh phó nhòm rửa vết thương ở thùng nước gần giếng. Anh
rên rỉ đau đớn. Khi chúng tôi về phòng thì ba mẹ đã thức. “Ai đó?”
Ba hỏi lúc tôi vào. Tôi thắp nến. Anh phó nhòm đứng ở cửa cùng
nước và máu nhỏ xuống cổ. Ba nhìn cả hai chúng tôi mà chẳng đổi
nét mặt. Trong lúc anh phó nhòm làm khô tóc bằng áo sơ-mi, tôi kể
ba nghe chuyện xảy ra. Tôi cố không lớn tiếng nhưng chẳng bao lâu
mẹ cũng dậy. Sau khi mẹ hiểu chuyện gì thì bà đi hâm ít thức ăn cho
anh phó nhòm và thoa thuốc mỡ lên các vết thương. Họ trò chuyện
đến tận khuya. Họ bàn xem chúng tôi giúp gì được cho anh, và nài
anh ở lại đến sáng. Họ cũng quyết định nhiều chuyện khác mà tôi
không biết là gì, vì cảm thấy ngật ngừ rồi thiếp ngủ.

Buổi sáng khi chúng tôi thức dậy, anh phó nhòm đã đi rồi. Trên bàn
có các tấm hình buổi ăn mừng ngày tôi trở về.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.