CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 255

“Tiền thuê? Mình chẳng có đủ tiền. Ổng nói khi nào đến?”

“Tối nay.”

Bà ngồi yên một lát. Sau đó, bà đến thau hàng tạp hóa, lấy hộp thiếc
ra, bắt đầu đếm tiền. Bà đếm hồi lâu, mồ hôi rịn đầy trán. Xong, bà
ngồi yên một hồi nữa. Rồi bà tháo chỗ ven gấu áo khoác ra, đếm số
tiền bà cất trong đó. Trời tối hẳn. Tôi thắp cây nến khác. Mẹ quên hết
mọi sự. Bà vẫn đếm tiền, tính toán cần bao nhiêu để mua hàng tạp hóa
mới, bao nhiêu tiền lời vừa kiếm được, thì tiếng gõ cửa đầy hách dịch
vang lên. Mẹ giật nảy mình, làm rớt gần hết tiền ra sàn. Bà vội vã
lượm lên, cất đi trước khi nói với mồ hôi rớt trên lông mi: “Azaro, coi
ai gõ cửa.”

Tôi ra mở cửa, ông chủ nhà đi vào, đẩy tôi vô phòng, mở cửa rộng ra
như thể ông muốn cả thế giới nghe chuyện mình sắp nói. Có ba tên lạ
mặt đi cùng ông. Chúng rất bự con, cơ bắp cuồn cuộn, mắt ánh lên vẻ
điên cuồng của bọn côn đồ chính trị. Chúng mặc đồng phục giống
nhau và đi vô phòng, đứng kề nhau, chân chàng hảng, lưng dựa
tường. Chúng khoanh tay, nhìn chúng tôi với kiểu khinh rẻ chỉ dành
cho loài sâu bọ.

Chủ nhà nhìn quanh, thấy cánh cửa sổ gãy một nửa, cơn thịnh nộ bắt
đầu bùng phát. Ông nói lảm nhảm hoàn toàn chẳng đâu vào đâu, lời lẽ
chỉ có nghĩa khi ông bình tĩnh lại chút ít và yêu cầu cánh cửa đó phải
được sửa lại trước khi ông trở lại lần sau. Ông đi tới lui trong phòng
với vẻ kịch tính, giành lấy quyền hạn, như mọi khi, giọng ông lớn
nhất và điệu bộ kịch nhất mỗi khi ông ở sát cửa. Người trọ bu lại bên
ngoài, vài người nhìn vô. Ông vẫy tay, phất các nếp gấp lùng nhùng
của bộ áo agbada qua bên này bên nọ, rồi quay lại nói: “Chồng cô
không có ở nhà à?”

“Không.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.