CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 256

“Còn tiền thuê của tôi thì sao?”

“Khi nào về ảnh trả cho.”

“Nó không để ở nhà hả?”

“Không.”

Đứng dạng chân như trên sân khấu, vung tay thật dữ tợn, chủ nhà nói:
“Tại sao tôi phải đến quấy rầy cô vì tiền thuê của tôi hả? Khi cô cần
phòng, cô đến xin tôi. Bây giờ tôi phải đến xin cô trả tiền là sao?”

“Mọi thứ giờ khó khăn,” mẹ nói.

“Mọi thứ khó khăn với mọi người. Tất cả người trọ khác đã trả. Sao
cô lại khác quá vậy?”

“Khi nào chồng tôi về...”

“Nó khơi mào phiền phức.”

“Không phải vậy.”

“Chồng cô là kẻ gây chuyện.”

“Không hề có chuyện đó.”

“Nó tưởng nó mạnh.”

Lần đầu bà hiểu ra sự có mặt của ba tên vạm vỡ đang đứng dựa lưng
vào tường. Bà nhìn chúng, chúng nhìn lại bà mà không động đậy.

“Chồng tôi khỏe, nhưng không phải kẻ gây chuyện,” cuối cùng bà
nói.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.