CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 258

“Chẳng quan trọng gì nếu cô trả lời hay không. Tôi đã nói những

gì cần nói. Nếu cô có tai, hãy nghe. Nếu cô muốn là người thuê nhà
của tôi, thì khi bầu cử, hãy đi mà bầu cho người đàn ông của đảng
tôi.”

Ông dừng lại.

“Đơn giản. Mọi thứ cô phải làm là quẹt mực vào cạnh tên ổng. Một
chuyện đơn giản. Đảng tôi sẽ đem lại đường sá tốt, điện và nguồn
cung cấp nước. Và hãy nhớ điều này: người của tôi ở điểm bầu cử sẽ
theo dõi cô. Chúng tôi biết được cô bầu cho ai. Dù cô bầu cho người
của chúng tôi hay không thì chúng tôi cũng thắng. Nhưng nếu cô
không bầu cho ổng thì sẽ rước phiền phức. Chắc cô cũng nên bắt đầu
tìm chỗ khác bây giờ luôn đi, rồi tìm cho được người chủ nhà tốt như
tôi. Nói vậy với chồng cô. Tôi không có thời giờ quay lại đâu. Với lại
gửi tiền nhà cho tôi trễ nhất là sáng mai. Vậy thôi.”

Bây giờ ông đứng sau ghế. Ông đã xong bài diễn văn. Lưng ông

đối lại chúng tôi và dường như ông đang đợi một hồi đáp. Chỉ có sự
im lặng. Và cây nến đang xì xèo. Ba tên kia đứng như tượng. Nhìn
chúng như mấy gã chết rồi. Tôi ít khi thấy được tròng trắng của
chúng.

“Chúa hiểu,” chủ nhà tiếp tục, “rằng tôi muốn thứ tốt nhất cho người
thuê của mình. Nhưng người thuê nào không muốn chuyện tốt thì nên
đi. Đó là sức mạnh, đó là quyền lực, bất kỳ ai mang lại phiền phức
cho tôi thì sẽ gánh phiền phức cả đời. Tôi là người đàn ông hòa bình,
nhưng người nào phá hỏng hòa bình của tôi sẽ nhận ra tôi là con SƯ
TỬ. Tôi là VOI. CƠN SẤM của tôi giáng xuống họ. Rồi trên hết là
tôi còn sai lính của mình đến để đập chúng!”

Lúc này, ông đã ở chỗ cửa sổ. Ông bỏ hạt kola vào túi, rồi lấy khăn
tay trắng lau mặt. Sau đó, ông quay thẳng qua mẹ. Tất cả chúng tôi

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.