CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 467

“Tôi cầu cho anh mau khỏe,” bà nói, rồi ra khỏi phòng.

Mẹ ra ngoài cùng bà. Tôi nghe họ nói chuyện ở lối đi. Những người
tụ tập trong phòng thấy khó chịu. Ba nhăn mặt với họ. Có sự im lặng.
Ba tiếp tục nhăn mấy kiểu mặt kỳ lạ, các vết bầm xanh lam và mấy
vết thương xanh lục cứ tập trung vẻ mặt của ông thành tinh chất của
trò hề không lý giải nổi. Ông thực sự đang trong cơn đau ghê gớm.
Một khách nói với những người khác là đến lúc đi rồi, nhưng chẳng ai
nhúc nhích. Mẹ với Bà chủ Koto nói chuyện ngoài lối đi nãy giờ.
Khách tụ tập cũng ở lại nãy giờ trong im lặng. Khi mẹ trở vô, mặt bà
sáng lên, đám đông giải tán từng người một, để lại món quà khiêm
tốn.

Vào ngày thứ sáu, khi ba có vài dấu hiệu hơi cải thiện, thì ông già mù
đến để bày tỏ lòng quý trọng. Ông mặc áo sơ-mi sáng màu vàng, đội
nón đỏ có lông vũ trong vải nỉ và kiếng mát xanh lam. Ông được một
ông trẻ hơn dẫn đi. Ông ngồi trên chiếc ghế của ba. Ông mang theo
cái đàn xếp.

“Biết tin ông bị bệnh, tôi mang đàn xếp của mình đến chơi cho ông
nghe,” ông nói giọng kỳ quái.

Ba rên rỉ. Mẹ đãi ông già mù ogogoro, ông ta thực hiện việc rẩy rượu
và uống sạch ogogoro như đó là đồ uống nhẹ, rồi bắt đầu chơi đàn với
khí thế đáng kinh ngạc. Thỉnh thoảng, ông hướng cặp mắt mù về phía
tôi như đòi hỏi được tán thưởng. Ông chơi với vẻ sung sướng, đầy
hạnh phúc. Tiếng nhạc vô cùng dễ sợ mà chỉ kẻ nào có trí não hung
bạo nhất mới tưởng tưởng ra được. Ông làm chúng tôi quá khó chịu
với tiếng nhạc chướng tai chưa từng có. Tiếng ồn của ông làm chúng
tôi sởn gai óc. Mặt mẹ bắt đầu co giật còn tôi cứ giựt mình. Một mùi
lạ như xác thối hoặc của con thú lớn đang giãy chết từ tiếng nhạc dậy
lên, choán lấy căn phòng. Thật không tin nổi. Ba quằn quại và nhăn
nhó trên giường như thể tính ác nghiệt của tiếng nhạc làm ông đau

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.