CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 469

xám ngoét nhưng có gì đó trong ông đã khá hơn. Chuyện ông hồi
phục làm chúng tôi ngạc nhiên. Tôi thức dậy thấy ông đang nhún
nhảy và lại đánh bóng. Ông trông gầy còm nhưng ánh mắt rực lên.
Dường như căn bệnh và việc trốn thoát vào thế giới thơ trẻ đã cho ông
sức mạnh tươi mới và thúc đẩy quá trình lành lặn. Ông đi làm, nhưng
về sớm. Ông ngủ một lát và đánh đấm trong giấc mơ. Khi tỉnh dậy,
ông bắt tôi kể ông nghe trận đánh hùng tráng với Báo Vàng. Ông bắt
tôi kể đi kể lại. Hình như ông không nhớ nổi hầu hết những việc xảy
ra. Ông nói về trận đánh như chuyện ông nằm mơ, và chỉ có trận bệnh
mới là thực.

Mẹ về trễ, kể chúng tôi nghe về những việc chuẩn bị cho đại hội lớn.
Bà nói mấy phụ nữ kiếm được nhiều tiền nhờ nấu nướng cho Bà chủ
Koto trong sự kiện này, rằng Bà chủ Koto mời bà lo một việc. Bà hỏi
ba có đồng ý không.

“Người ta sẽ tưởng em là đĩ,” ba nói.

“Nhưng còn tiền thì sao?”

“Mình không cần đồng tiền hôi hám.”

Mẹ hờn dỗi hết đêm đó. Điều đó chẳng làm ba áy náy, vì mọi chuyện
ông muốn là nói về trận đánh với Báo Vàng. Ông đâm ra ám ảnh về
trận đánh đến nỗi suốt cả ngày hôm sau chỉ nói về nó, bắt tôi lặp lại
các miêu tả về việc ông né thế nào, rồi di chuyển trong bóng tối, đã ra
đòn phản công ra sao. Chỉ một điều làm ông mất hứng, đó là chẳng có
ai ngoại trừ tôi là nhân chứng trong trận đấu lạ lùng đó.

“Con có chắc là không ai thấy không?”

“Dạ.”

“Không ai dậy hết hả?”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.