CON ĐƯỜNG ĐÓI KHỔ - Trang 468

đớn hơn mọi đòn đánh siêu phàm của Báo Vàng trứ danh. Mẹ mở hết
cửa cho tiếng nhạc thoát ra. Không khí hôi hám của khu nhà lan vào.
Ba bắt đầu ngồi dậy trên giường, vật vã, giãy giụa, đánh đấm để thoát
khỏi tử cung nhạc khó chịu đó, như thể ông bị sa bẫy vào chỗ quá nhỏ
so với linh hồn và vóc người đang tăng trưởng mau chóng của mình.
Vùng vẫy ngồi dậy, ông rên rỉ, gần như khóc vì tiếng nhạc làm ông
đau quá. Ông già mù lại quay qua tôi, rồi tăng cường hết cỡ công suất
tiếng nhạc khó chịu. Ba chợt lặng thinh, không cử động nổi, trơ cứng
với mọi nỗ lực. Sau đó, ông già chợt ngừng chơi. Ba đổ sụp xuống.
Ông già nói: “Một đời người được bao nhiêu lần tái sinh?”

Ông cười khùng khục, nhìn tôi rồi tiếp tục chơi với niềm mê thú
không kìm nén. Rồi có ai đó đi qua cửa, mang theo các con ma, ký ức
và ma thuật cùng nụ cười thoảng qua. Tôi nhìn lên. Một tia lóe làm
lóa mắt tôi. Đó là anh phó nhòm. Anh vừa chụp một tấm. Anh vội đến
cạnh giường ba. Anh làm một bài nói tốc hành về mong ước và hi
vọng tốt đẹp nhất của mình cho ba bình phục. Ba không nhận ra anh.
Anh phó nhòm chẳng để chuyện đó làm buồn lòng mình. Anh cầm
tay ba lên bắt. Ba nhăn mặt tếu. Anh phó nhòm chụp tấm khác. Tia
lóe làm đau ba, ông rên lên. Anh phó nhòm với vẻ bí mật, nói:
“Chúng không biết tôi ở đây. Nên tôi đi đây.”

Anh sờ đầu tôi, vuốt tóc tôi, rồi đội nón vào lén lút đi khỏi khu nhà
như có ai đó phía sau mình.

“Khi người ta cứ chạy, thì có gì đó cứ đuổi theo họ,” ông già mù nói
với giọng tang tóc.

Ông bắt đầu chơi nữa. Ba điên tiết đến độ xuống giường và đưa ông
già mù ra cửa trước nỗi kinh ngạc vô bờ của chúng tôi.

Vào ngày thứ bảy, ba từ tình trạng của mình trỗi dậy thật kỳ diệu, như
vừa tách khỏi trạng thái hôn mê. Màu sắc các vết bầm trở nên khá
bình thường. Mặt ông vẫn còn biến dạng, mắt còn sưng, vết thương

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.