CON GÁI LÀ THẾ ĐÓ (TA CHÍNH LÀ MỘT CÔ NƯƠNG NHƯ THẾ) - Trang 268

mời, đến lúc đó có thời gian, ta nhất định sẽ đi."

Thạch Tấn lộ ra nụ cười: "Đến lúc đó tại hạ xin đợi đại giá của Quận

Chúa."

Ban Họa bổ sung một câu: "Xin đợi thì không cần đâu, ta không nhất

định sẽ đi."

“Khụ" Trên mặtDung Hà lộ ra cười, nói với Thạch Tấn: "Thạch công

tử xin cứ tự nhiên, chúng ta cáo từ."

Thạch Tấn thu lại nét mặt, chắp tay nói với Dung Hà: "Đi thong thả."

Chờ Thạch Tấn đi xa, Ban Họa mới nhỏ giọng nói với Dung Hà: "Hai

người các ngươi không hợp nhau à?"

Nụ cười trên mặt Dung Hà cứng đờ: "Tại sao Quận Chúa lại nói thế?"

"Không nên coi thường sức quan sát của nữ nhân." Ban Họa kiêu

ngạo: " Ta nhìn thấy trong ánh mắt của hai ngươi có dao găm."

Dung Hà nhẹ giọng cười: "Ngươi nhìn lầm rồi."

"Ách " Ban Họa lắc đầu: "Ta biết, nam nhân các ngươi nói chuyện

luôn khó chịu, như đệ đệ ta."

Ban Hằng không hiểu nỗi nhìn Ban Họa: "Tỷ, tại sao lại nói ta?"

"Bởi vì nam nhân trẻ tuổi thân thuộc với ta chỉ có mình đệ. " Ban Họa

nói rất tự nhiên: " Ta không lấy đệ làm ví dụ thì lấy ai?"

Ban Hằng:...

Ba người tới Bách Vị quán, vừa tới cửa, bên trong bước ra một công

tử áo tím, nhìn thấy Ban Hằng và Ban Họa còn hơi kinh ngạc.