CON MẮT THẦN OSIRIS - Trang 252

Cô đáp lại, “Không ngờ ông ấy vẫn sẵn lòng tin tưởng vào thứ hi vọng

hão huyền này. Nhưng thôi, rồi chúng ta sẽ biết.”

Tôi chẳng nghĩ ra điều gì để nói thêm nữa, vì thế trong sự im lặng u ám,

chúng tôi đi theo đường Inner Temple, qua những lối đi tối om và những
đoạn đường hầm sau cùng dẫn tôi tới chỗ Bộ Tài chính.

“Không thấy văn phòng của Thorndyke sáng đèn.” Tôi nói khi cả hai

băng ngang qua phố King’s Bench Walk và chỉ tay lên dãy cửa sổ tối om.

“Đúng là không thấy gì, thế nhưng cửa chớp vẫn chưa đóng. Hay ông ấy

đã ra ngoài.”

“Ông ấy không thể làm thế khi đã hẹn gặp hai cha con cô ở đây được.

Điều này quả thực cực kì bí hiểm! Trong công việc, Thorndyke vốn bao giờ
cũng rất đúng giờ.”

Bí ẩn rốt cuộc cũng được giải đáp khi chúng tôi lên tới hành lang. một tờ

giấy được ghim vào cánh cửa gỗ sồi bọc sắt.

Ghi chú cho P. B đặt trên bàn”, mảnh giấu chi ghi vỏn vẹn mấy chữ.

Tôi vừa đọc vừa tra chìa khóa, kéo cánh cửa ra ngoài, rồi mở tới cánh cửa
nhẹ hơn bên trong, tiếp theo là đem tờ chi chú nằm trên bàn ra chỗ hành
lang để đọc dưới ánh đèn cầu thang.

Tờ ghi chú viết: “Xin mọi người thứ lỗi vì sự thay đổi đột ngột này.

Norbury tha thiết muốn tôi hoàn thành thí nghiệm của mình trước khi viên
trưởng khoa trở về để khỏi mất thời gian thảo luận. Ông ấy yêu cầu tôi
phải bắt đầu ngay tối nay và nói sẽ gặp hai cha con Bellingham tại Viện
bảo tàng. Hãy đưa họ đến đó ngay lập tức. Tôi tin rằng những chi tiết quan
trọng có thể được làm rõ trong buổi nói chuyện. - J. E. T
.”

“Mong cô không thấy phiền.” Tôi tỏ vẻ hối lỗi sau khi đọc lời nhắn cho

Ruth.

“Đương nhiên là không.” Cô trả lời, “Tôi còn cảm thấy khá hài lòng là

đằng khác. Chúng ta đúng là có nhiều duyên nợ với Viện bảo tàng đó phải

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.