CON TÀU TRẮNG - Trang 11

vẻ không tin. – Các người ở đây ai cũng giàu có cả, chỉ giả nghèo giả khổ

đấy thôi. Thế trong túi chú mày có cái gì, không phải tiền ư?

- Không phải đâu, chú ạ. – Thằng bé trả lời, vẫn thành thực và nghiêm trang

như thế và lộn trái cái túi rách ra. (cái túi thứ hai đã khâu kín lại rồi.)

- Thế thì cháu đã để rơi vãi hết mất rồi. Đi mà tìm ở những chỗ cháu vừa

chạy qua ban nãy ấy. Nhất định sẽ tìm thấy.

Cả hai cùng im lặng.

- Cháu là con cái nhà ai vậy? – Người bán hàng lại hỏi- Người nhà ông già

Mô-mun phải không ?

Thằng bé gật đầu.

- Cháu ông cụ phải không?

Thằng bé lại gật đầu.

- Thế mẹ đâu?

Thằng bé không nói gì. Nó không muốn đả động đến chuyện ấy.

- Mẹ cháu hoàn toàn bặt tin. Chính cháu cũng không biết tin tức gì, phải

không?

- Cháu chẳng biết gì cả.

- Thế còn bố cháu? Cháu cũng không biết à?

Thằng bé im lặng.

- Sao lại thế, anh bạn, không biết gì cả ư? Người bán hàng trách móc bằng

giọng bông đùa. Thế thì thôi vậy. Cầm lấy này. – Anh ta vôc một nắm kẹo.

– Mạnh khỏe nhé.