- Vậy thì xin bái biệt.
Dọc đường về nhà Gà Trống buồn thiu, chẳng hé một lời.
Rốt cuộc tôi chẳng nhịn được nữa.
- Cậu nảy ra cái ý nghĩ thực là kì cục, cớ sao cậu lại toan đóng giả sư tử
hả?
- Cớ sao nghĩa là làm sao... - Cáo trả lời hộ Gà Trống - Cậu thấy có khi
nào nghệ sĩ không có tham vọng không nào?
Cộng sinh
Hồi tôi còn bé, có lần anh tôi đặt tôi ngồi lên một tấm tôn nóng bỏng.
Điều đó đã sớm gây cho tôi niềm hứng thú đi vào nghiên cứu vấn đề “con
người và thiên nhiên”. Nhiệt độ tác động đến thái độ của chúng ta, chính điều
này đã trở thành nguồn kích thích, khiến cho không bao giờ cạn các câu hỏi
mà tôi quyết tìm cho bằng được câu trả lời. Vị trí của con người trong cái
guồng khổng lồ của thiên nhiên là gì? Vai trò của nó ra sao? Suất calo mà tôi
nhận được lúc bấy giờ, ở đó, trên tấm tôn, tôi lại trả về cho bầu khí quyển sau
khi biến nhiệt năng thành giọng tức thị, theo tôi nghĩ, động năng, bởi xét thấy
rằng tiếng nói có được là nhờ các dao động, tức chuyển động. Như vậy là từ
thuở nhỏ, một thực tế đã đập vào mắt tôi bảo rằng, tôi là một mắt xích trong
chu trình tự nhiên. Khi nào con người nhập cuộc với thiên nhiên để rồi trở
thành một phần nhỏ nhoi của nó, còn khi nào thì con người giữ sự tách biệt?
Tóm lại - đối với tôi, cái ranh giới giữa sự ràng buộc và sự hòa nhập của con
người và tự nhiên, do ông anh, đã phải trở thành, niềm đam mê ngay từ thuở
nhỏ.
Phải có nhiều nỗ lực sát thực tế và phải nắm được tri thức thì mới mong
thỏa mãn được điều này. Chẳng phải đi tìm đâu xa, tôi lấy ngay thực vật học,
mà trước hết là động vật học làm biểu tượng cho thiên nhiên. Những nỗ lực