CON VOI - Trang 150

phấn đấu bền bỉ, những kinh nghiệm thực tế và những cố gắng mà động lực
là sự đam mê thầm kín chỉ mình tôi hay, đã mang lại cho tôi, trước thiên hạ,
niềm vinh quang lớn lao của một nhà bác học. Tuy nhiên, còn lâu mới đạt
được thỏa mãn, nên tôi chưa dừng lại. Cho đến nay không một lời giải nào
của mình tôi cho đã đầy đủ. Cái chưa đầy đủ đó và việc lúc nào cũng cảm
thấy thiếu những câu trả lời vừa ý là nguyên do khiến tôi đã ở tuổi năm mươi
mà còn lặn lội đến làm việc ở một cơ quan nghiên cứu khoa học mới, nằm tít
trong một vùng hoang sơ, chỉ có độc một bạn đồng sự đi cùng.

Ở nơi đó khí hậu vô cùng khắc nghiệt. Các quần thể động vật và thực vật

cực kỳ phong phú. Một ngôi nhà sàn nhỏ dựng bên một vùng đầm lầy nằm
giữa rừng hoang được dùng làm trụ sở của chúng tôi. Cùng với người trợ lý
duy nhất, Trung úy C, tôi bám trụ ở đó từ mấy tháng nay, chống chọi với cả
ngàn tai họa của vùng này và kiên trì tiến hành nghiên cứu đề tài mà tôi thực
sự đam mê - bí mật của cộng sinh và sự lệ thuộc lẫn nhau của muôn loài.

Trung Úy C. là một chàng trai quả cảm. Anh ta chịu được gian lao, vất vả

và dám đối mặt với mọi hiểm nguy, thêm nữa, anh ta tỏ ra là một nhà quan
sát tinh khôn. Chúng tôi phải sống trong những điều kiện thực đáng sợ. Nóng
bức, chướng khí bốc lên từ đầm lầy gần đó, những trận mưa rào bất chợt, đầy
rẫy những loài động vật độc hại, đủ loại bệnh tật, không một liên hệ nào với
thế giới con người, lắm thú dữ - trong những hoàn cảnh như vậy chúng tôi
không chỉ có sống mà còn phải tiến hành hàng loạt nghiên cứu công phu.

Ít lâu sau, dù muốn hay không, chúng tôi buộc phải thích nghi với môi

trường xung quanh, phải hòa đồng và xích lại gần - cả bên ngoài lẫn bên
trong - với thiên nhiên. Lông mọc đầy mặt. Móng tay, móng chân không cắt
nom tựa móng vuốt. Giọng nói trở nên khàn khàn, lắp bắp, thiếu rành mạch.
Còn về trí lực thì chúng tôi đã quên đi cái tinh tế của trí não, chỉ còn giữ được
những kiến thức chuyên môn bất biến. Để chiếm đoạt các bí mật của tự nhiên
chúng tôi đành phải xóa đi một phần những khác biệt giữa chúng tôi và thiên
nhiên. Lúc bấy giờ tôi vẫn chưa có sự thỏa hiệp nhất thời này. Tôi những
tưởng rằng, lúc nào rồi cũng sẽ có thì giờ mà quay lại, nghĩa là sau khi làm
tròn nhiệm vụ chúng tôi sẽ biết quay về với nền văn minh của con người.