CÔNG CHÚA QUÝ TÍNH - Trang 200

Ta không nói gì nhìn Vô Mẫn Quân, Vô Mẫn Quân lại cười cười với

ta, sau đó tiếng nói của Ngô Ung truyền đến: “Không, không, không, ta có
thể nói cho các ngươi chuyện cơ mật của Bắc Xương Quốc…”

Ta choáng váng, vừa định nói, Vô Mẫn Quân lại lạnh lùng nói: “Ý của

ngươi là gì? Nghi ngờ trình độ của Tây Ương Quốc chúng ta sao? Các
ngươi còn có bí mật gì mà chúng ta không biết chứ?”

Ta: “…”

Vô Mẫn Quân tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Đúng, ta nói giản lược sơ

một chút, đại khái là gian tế ở trong triều đình Bắc Xương Quốc các ngươi
có hơn hai mươi người… Bên người Bắc đế còn có năm sáu người…”

Ngô Ung: “… Hàng năm phụ hoàng ta chỉ có hai người hầu hạ bên

cạnh …”

Ta: “…phụt.”

Vô Mẫn Quân: “…”

“Không phải chỉ ở bên ngoài thôi sao?! Còn những kẻ ở một nơi bí

mật gần đó thì sao!?” Vô Mẫn Quân thẹn quá hóa giận, “ Hừ, ngươi lại coi
thường trình độ của Tây Ương Quốc chúng ta sao, được rồi, ngươi liền tiếp
tục ở trong này đợi đi.”

Ngô Ung gục ngã: “Aaa–!!!”

Ta nghe không nổi nữa, đẩy Vô Mẫn Quân: “Đừng bắt nạt hắn nữa…”

Vô Mẫn Quân bị ta đẩy như vậy, trực tiếp trượt một cái, rơi vào trong

mật thất…

Ta: “…”