CỌP TRẮNG - Trang 152

bức tượng lâu hơn bình thường... Tôi chỉ nghiêng đầu, chỉ một động tác xảy
ra trong nửa giây, nhưng bà ta đã phát hiện ra.

“Xem Balram kính trọng bức tượng chưa kìa,” bà nói.

Ông Ashok cười hinh hích.

“Phải rồi, cậu ta là chuyên gia mỹ thuật mà.”

Bà ta tách quả trứng ra - hạ cửa kính và nói, “Cho chúng tao xem nó nào,”
với đứa bé ăn xin.

Thằng bé - hoặc con bé, ngài không thể phân biệt được ở những đứa trẻ ăn
xin - ấn bức tượng vào trong chiếc Honda.

“Mày muốn mua bức tượng này không, tài xế?”

“Không thưa bà. Con xin lỗi.”

“Balram Halwai, kẻ làm bánh kẹo, người lái xe ô tô, chuyên gia điêu khắc.”

“Con xin lỗi, thưa bà.”

Tôi càng xin lỗi, hai người bọn họ càng khoái trá. Cuối cùng, ánh đèn
chuyển sang xanh, chấm dứt nỗi đau khổ của tôi, và tôi phóng xe nhanh hết
mức có thể khỏi ông Phật khốn khổ.

Bà ta chồm lên bóp vai tôi. “Balram, dừng xe lại.” Tôi nhìn phản ứng của
ông Ashok - ông ấy không nói gì.

Tôi dừng xe.

“Balram, ra ngoài. Bọn tao để mày dành đêm nay cho ông Phật của mày.
Maharaja và ông Phật, cùng nhau qua đêm.”

Bà ta ngồi vào ghế tài xế, nổ máy xe, rồi lái đi mất, trong khi ông Ashok
say bí tỉ cười hinh hích và vẫy chào tôi. Nếu ông ấy không say, ông ấy sẽ
không bao giờ cho phép bà ta đối xử với tôi như thế - tôi chắc chắn như

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.