COXCHIA LÙN - Trang 144

Ca-chi-a dừng chân bên bảng chỉ tiêu.
- Đây chỉ là những bông hoa, chứ chưa phải là quả đâu! – em nói rồi

ôm lấy Lê-na và thốt lên: - Gút mo-ninh, - đó là em chào Cô-xchi-a bằng
tiếng Anh, bởi vì trước khi vào làm ở nhà máy, em đã nói thứ tiếng khó
hiểu ấy ở trường phổ thông.

- Ôi, bông-giua. – Lê-na nói với Cô-xchi-a, bởi vì hồi học phổ thông ở

U-cra-i-na, Lê-na học tiếng Pháp.

Còn về phần Xê-va thì cậu ra nhìn bảng chỉ tiêu với vẻ mặt như nhìn

một trò trẻ con.

- Thật đúng là “cố sống cố chết, mà chiếc xe vẫn không hề nhúc

nhích”

[v]

, - Xê-va nói với Mác-kin bé nhỏ ở đội ba.

- Cậu chả oai lắm đấy! – Mac-kin phì cười. – Hôm qua Ca-chi-a làm

được tám mươi lăm phần trăm, cậu được có năm mươi. Cậu thử nói xem tại
sao cậu lại bị gọi là “Xê-va trốn việc”? Cách gọi hóm hỉnh thật!

- Thế hôm kia tớ bao nhiêu? - Rồi Xê-va chỉ tay vào chỗ ghi chỉ tiêu

của cậu ra. - Mở mắt ra mà nhìn xem. Tám mưoi lăm phần trăm, không có
phế phẩm, chứ không phải như Ca-chi-a đâu…

- Cậu nói dối, Ca-chi-a có làm ra phế phẩm đâu! – Cô-xchi-a phẫn nộ

trước sự dối trá ấy, không ghìm nổi. – Có cậu làm hỏng hai chiếc “ống”
hôm qua thì có, chứ Ca-chi-a làm gì có phế phẩm.

- Bênh ra mặt nhé! - Rồi Xê-va nháy Mac-kin. – Chúng mình biết tại

sao cậu ấy bênh Ca-chi-a rồi. Cậu ấy còn giúp nó giấu đi con dao bị cháy
nữa kia. Cậu hiểu không?

- Hiểu quá-á đi-i chứ-ứ! – Mac-kin kéo dài giọng. - Cậu ấy là Ô-nhê-

ghin, nó là Ta-chi-a-na

[vi]

mà lại.

Trong những trường hợp như thế, Cô-xchi-a thường không tìm ngay ra

được những lời cần thiết để nói, em chỉ mắng Xê-va:

- Cậu là đồ ngốc… Tức quá không biết làm thế nào đành đi nói xấu

người khác chứ gì!

- À, một Hiệp sĩ mặt buồn

[vii]

đội mũ tai dài đấy nhé! - Rồi Xê-va đi ra

sau hàng cột, để Cô-xchi-a ở lại nghe nốt những lời trêu chọc của Mac-kin.