CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 275

- Ừ, nhưng chị sống ở đây từ bé, em cũng muốn làm mấy việc này sao?

- Em muốn giúp mọi người chút thôi, em cũng sắp phải về rồi

- Thế thì em giúp chị mang đồ ăn và mấy hộp cơm này ra chỗ người già

bên kia nha, mấy cụ già rồi lên phải mang đến tận nơi

- Dạ vâng. - cô cười nhiệt tình

T.Anh đi sau cô gái đó, may có cô ấy làm người dịch tiếng cho cô nên

T.Anh thấy thoải mái hơn

- Bà ăn ngon miệng ạ

- Ông ăn ngon miệng ạ

....

Cô gái đó nói tiếng Mỹ rất rõ ràng, T.Anh chỉ mang đồ ăn giúp cô đưa

cho mấy cụ ở đó chứ cô ko hề nói j chỉ cười còn việc nói thì phải nhờ đến
cô gái kia

- Ở đây thường xuyên làm hoạt động tình nguyện này sao chị? - T.Anh

hỏi

- Cuối tuần là làm, em mệt chưa thì nghỉ đi, trời cũng lạnh lắm - cô gái

đó ân cần

- Em ko mệt lắm, giờ em đang rảnh nên em có thể giúp đỡ mọi người 1

chút - cô cười hồn nhiên

- Em tốt quá, em biết rửa bát ko?

- Em biết, chị để em rửa cho, chị làm j thì làm đi - T.Anh nhanh chóng

thế chỗ cô gái đó, cô rửa bát rất nhanh và sạch, cô gái kia chạy đi chạy lại